Bị chồng s:ỉ nh:ụ:c bằng tên lưu trong danh bạ, vợ ‘nổi đ:iê:n’, lập tức ‘tung chiêu đ:ộ:c’ trả đũa khiến chồng ‘mất mặt
Lúc tôi về nói mức lương, chồng bĩu môi chê ít, còn bảo chưa bằng số lẻ mà anh làm ra. Tôi cứ nghĩ anh nói vậy, không ngờ hôm ấy thấy chồng lướt danh bạ để gọi điện thoại, tôi mới phát hiện anh lưu số của vợ là 'con đỉa'.
Tôi từng là một người phụ nữ sống hoàn toàn dựa vào gia đình, mà nói thẳng ra là dựa vào… chồng.
Không phải vì tôi lười, mà vì tôi đã đặt con lên trên tất cả.
Khi sinh con, tôi tự hứa với bản thân:
“Tiền có thể kiếm lại, còn tuổi thơ của con thì không bao giờ.”
Vậy nên tôi nghỉ việc, dành trọn ba năm để ở nhà chăm con — với niềm tin rằng chồng tôi sẽ hiểu và trân trọng điều đó.
Thời gian đầu, chồng tôi còn dịu dàng, còn nói:
– “Em cứ chăm con đi, anh lo được.”
Nhưng rồi năm ngoái, công ty anh tái cơ cấu.
Thu nhập giảm một nửa.
Áp lực đè nặng lên vai khiến anh trở nên khó chịu, cộc cằn.
Anh bảo tôi gửi con vào trường mầm non để đi làm lại. Nhưng hễ đi được vài hôm, thằng bé lại sốt c:o gi:ật, rồi v:iêm h:ọng, rồi v:iêm ph:ổi… Tôi nhìn con nằm trong phòng cấp cứu, tay truyền dịch bé xíu, mà t/im như bị b/ó/p ngh/ẹ/t.
Thế là tôi lại phải nghỉ.
Chồng tôi bắt đầu khó chịu:
– “Ở nhà mãi thế này à? Anh mệt lắm.”
Tôi im lặng. Bởi ngoài việc chăm con, tôi còn cơm nước, dọn dẹp, lo tất cả những thứ không ai nhìn thấy.
Đầu năm nay, con đã vào mẫu giáo ổn định.
Tôi hồ hởi bắt đầu gửi hồ sơ xin việc.
Nhưng rồi hàng loạt cái lắc đầu lạnh lùng:
– “Chị nghỉ 3 năm rồi ạ? Bọn em cần người cập nhật kỹ năng.”
– “Chị lớn tuổi hơn ứng viên khác.”
– “Chị phải học lại từ đầu.”
Họ không nói thẳng, nhưng ý của họ là:
“Tụi tôi thà tuyển người trẻ hơn chị.”
Tôi nuốt tủi nhục vào lòng, đi xin việc bán hàng lương 4 triệu.
Hôm tôi báo lương, anh cười nhạt:
– “Bằng số tiền anh tiêu trong một buổi nh:ậu.”
Tôi cố nhịn.
Nhưng tối hôm đó, khi anh vừa vào toilet, điện thoại anh rung lên.
Tôi vô tình nhìn thấy danh bạ.
Số của tôi được lưu là: ….

“Con đỉa bám tiền.”
Tôi chết lặng.
Ba năm tôi hy sinh, bỉm sữa, thức trắng đêm chăm con, nấu ăn, dọn nhà, hỗ trợ chồng từng chút…
Trong mắt anh ta, tôi chỉ là ký sinh trùng.
Tối đó tôi khóc ướt cả gối, nhưng cũng chính giây phút ấy, tôi tỉnh ngộ hoàn toàn.
Tôi im lặng đi làm nhân viên bán hàng.
Không dè, đúng lúc tuyệt vọng nhất thì vận may ập đến.
Tôi bán hàng rất có duyên.
Khách quý tôi, quản lý tin tưởng, tôi liên tục đạt KPI.
Tháng đầu lương tôi 12 triệu.
Tháng thứ hai: 20 triệu.
Tháng thứ ba: 33 triệu.
Đỉnh điểm tháng vừa rồi: 70 triệu cả hoa hồng.
Công ty còn bảo sắp mở chi nhánh mới và muốn cất nhắc tôi làm trưởng phòng kinh doanh.
Tôi không nói gì với chồng.
Chồng tôi cũng chẳng hề hỏi — vì anh nghĩ tiền tôi kiếm được chẳng đáng bao nhiêu.
Mẹ chồng nhập viện.
Bác sĩ yêu cầu mổ gấp, chi phí 200 triệu.
Chồng tôi chạy ngược chạy xuôi nhưng chỉ xoay được 100 triệu.
Anh ngồi bệt xuống ghế, ôm đầu, mặt trắng bệch:
– “Không biết vay đâu nữa…”
Tôi đứng trước cửa phòng bệnh nhìn cảnh ấy mà cay mắt.
Rồi tôi nói:
– “Em đưa cho anh 100 triệu. Em lo được.”
Anh ngẩng lên, trợn mắt không hiểu.
Tôi kể toàn bộ sự thật về công việc, về mức lương thật sự, về những tháng ngày anh xem thường tôi nhưng tôi âm thầm gồng gánh.
Anh choáng váng.
Mẹ chồng tôi nằm trên giường bệnh, nắm tay tôi run run:
– “Con… cứu mẹ rồi. Cảm ơn con.”
Sau khi phẫu thuật thành công, mẹ chồng biết tôi lo toàn bộ viện phí, bà thương tôi như con ruột.
Còn chồng tôi thì…
Tôi chưa từng thấy anh im lặng lâu đến vậy.
Anh nhìn tôi khác đi.
Nói năng nhẹ nhàng, lễ phép hơn.
Tối hôm kia, anh thú nhận:
– “Anh sai rồi. Anh đã đánh giá thấp em.”
– “Anh không biết em giỏi đến thế.”
Tôi chỉ đáp bằng giọng bình thản:
– “Em cũng không cần anh biết. Em chỉ cần tự tôn của riêng mình.”
Tôi không ly hôn.
Nhưng tôi đã thay đổi.
Tôi không còn là người phụ nữ hy sinh quên mình.
Tôi đã có thu nhập, có địa vị, có tiếng nói.
Và quan trọng nhất:
Tôi không còn sợ bị khinh thường nữa.
Bởi khi tôi đứng vững bằng chính đôi chân của mình, không ai—kể cả chồng tôi—có quyền mỉa mai tôi.