Lấy chồng xa 10 năm mới được đưa con về ngoại ăn Tết. Vừa bước chân tới nơi mẹ chồng đã gọi điện: ‘Ăn nhanh còn bắt xe về, nhà không có người làm đâu”. Sự ph/ản kh//áng bất ngờ của cô con dâu sau 10 năm nhẫn nhịn khiến mẹ chồng q//uỵ luôn…
Lấy chồng xa 10 năm mới được đưa con về ngoại ăn Tết. Vừa bước chân tới nơi mẹ chồng đã gọi điện: 'Ăn nhanh còn bắt xe về, nhà không có người làm đâu". Sự ph/ản kh//áng bất ngờ của cô con dâu sau 10 năm nhẫn nhịn khiến mẹ chồng q//uỵ luôn...
Mười năm.
Mười năm kể từ ngày tôi theo chồng về làm dâu nơi đất khách, cách quê nhà hơn bốn trăm cây số, tôi chưa từng một lần được ăn Tết với bố mẹ ruột, chưa từng thắp cho ông bà ngoại một nén nhang ngày giỗ. Không phải vì tôi không nhớ, không thương, mà vì mỗi lần mở miệng xin về, tôi đều bị dập tắt ngay từ trong trứng nước.
Mẹ chồng tôi – bà Tám Hường – luôn có sẵn cả tá lý do, được gói ghém bằng giọng “lo lắng” rất đạo mạo:
— “Con đi đường xa dễ sinh bệnh.”
— “Năm nay làm ăn khó khăn, đi lại tốn kém lắm.”
— “Nhà này không có đàn bà thì ai nhang khói, ai lo cơm nước?”
Tôi tên Hạnh. Tôi nuốt nước mắt vào trong, tự nhủ thôi thì chịu đựng. Một phần vì thương chồng tôi – anh Quang – lúc nào cũng đứng giữa hai bờ hiếu – nghĩa mà bối rối như kẻ mắc cạn. Phần khác, những năm đầu cưới nhau, chúng tôi thật sự sống nhờ vào cái bóng của bà Hường. Tiền bạc làm ra, tôi không được cầm. Lương tôi đưa hết. Tiền chồng tôi kiếm được, bà giữ. Tôi ở trong nhà đó, làm từ sáng đến đêm như một cái máy: nấu ăn, giặt giũ, quét dọn, chăm cháu, lo giỗ chạp… Không một lời cảm ơn, không một ngày nghỉ đúng nghĩa.
Tôi từng nghĩ, thôi thì phận đàn bà, nhịn chút cho yên cửa yên nhà.
Cho đến năm nay.
Năm nay, vợ chồng tôi tách ra làm riêng. Công việc kinh doanh của tôi phất lên không ngờ. Lần đầu tiên trong đời, tôi có tài khoản ngân hàng đứng tên mình, có tiền do chính tôi tạo ra. Chúng tôi xây được một căn nhà nhỏ khang trang trên cùng mảnh đất, nhưng không còn phụ thuộc đồng nào của bà nữa.
Và cũng lần đầu tiên, tôi nói thẳng với chồng:
— “Tết này, dù anh có về hay không, em vẫn đưa con về ngoại. Mười năm rồi, em nợ bố mẹ em quá nhiều.”
Anh Quang nhìn tôi rất lâu, rồi gật đầu. Anh không dám về cùng, vì anh vẫn sợ mẹ. Nhưng ít nhất, anh không cản tôi nữa.
Chiếc xe khách dừng trước cổng làng, tôi vừa bước xuống đã thấy bố mẹ đứng chờ. Bố tôi – lưng còng hơn xưa, tóc bạc gần hết. Mẹ tôi – gầy đi, da sạm nắng. Hai người ôm chầm lấy cháu ngoại là thằng Minh, khóc nức nở như những đứa trẻ.
— “Trời ơi, con Hạnh của mẹ đây rồi…”
— “Cháu ông lớn thế này rồi sao…”
Bố bê mâm cơm nóng hổi vừa dọn ra, mẹ tất tả chạy ra sau vườn bắt con gà, hái mớ rau. Tôi nhìn cảnh ấy mà tim đau nhói. Mười năm qua, tôi đã sống cho nhà người khác, mà quên mất nơi đã sinh ra mình.
Bữa cơm đang rộn ràng tiếng cười thì điện thoại reo.
Cuộc gọi video.
Từ “bà nội”.

Tôi lạnh sống lưng. Dù đã cách xa hàng trăm cây số, cái bóng của bà Hường vẫn khiến tôi co người lại theo phản xạ.
Thằng Minh vô tư bấm nghe, còn bật loa ngoài. Trên màn hình là gương mặt sắc lạnh quen thuộc. Không một lời chào hỏi thông gia, bà ta cất giọng the thé:
— “Minh à, về tới chưa? Bảo mẹ mày cho ăn uống qua loa rồi bắt xe về ngay. Nhà cửa bề bộn, không có người dọn thì loạn lên à?”
Không khí bàn ăn đông cứng.
Mẹ tôi đang gắp miếng thịt cho cháu thì khựng lại, tay run run. Nhưng bà Hường chưa dừng.
Bà hạ giọng, như thì thầm, nhưng loa ngoài phóng đại từng chữ:
— “À mà Minh này, con để ý xem mẹ con có đưa tiền cho ông bà ngoại không nhé. Bà thấy mẹ con mới rút tiền ngân hàng đấy. Nhớ về kể hết cho bà nghe. Tiền mồ hôi nước mắt của bố con, không phải để đem nuôi người ngoài đâu.”
“Choang!”
Chiếc bát trên tay tôi rơi xuống, vỡ tan. Mười năm nhẫn nhịn như bị xé toạc. Bà ta không chỉ sỉ nhục tôi, mà còn dạy con tôi thói rình mò, dối trá ngay trước mặt bố mẹ tôi.
Tôi giật điện thoại khỏi tay con.
— “Mẹ làm gì thế?” – bà Hường giật mình.
Tôi nhìn thẳng vào camera. Giọng tôi không còn run rẩy nữa.
— “Mười năm con làm dâu nhà mẹ, con chưa từng ăn gian một đồng, chưa từng trốn việc một ngày. Mẹ cấm con về ngoại, con nghe. Mẹ giữ tiền, con chịu. Nhưng hôm nay, mẹ vượt quá giới hạn rồi.”
— “Cô hỗn à?”
— “Con không hỗn. Con đang nói sự thật.”
Tôi nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh:
— “Con không phải tù nhân để mẹ ra lệnh áp giải. Con cũng có bố mẹ sinh ra. Mười năm mới được về thắp nén hương cho tổ tiên nhà con, con sẽ không quay về chỉ để quét sân hay rửa bát cho mẹ.”
Tôi hít một hơi thật sâu:
— “Con thông báo luôn. Tết này, mẹ con con ở lại đây đúng một tháng. Việc nhà, mẹ tự lo hoặc thuê người. Chồng con đã đồng ý.”
Đầu dây bên kia nổ tung:
— “Cô giỏi rồi! Có tí tiền là trèo lên đầu tôi à? Mang tiền về nuôi nhà ngoại chứ gì?”
Tôi cười nhạt.
— “Đúng. Con mang tiền về thật.”
Bà Hường sững lại.
— “Nhưng con không giấu. Con nói cho mẹ nghe rõ: con biếu bố mẹ con một tỷ. Để sang năm họ đập căn nhà dột nát này đi, xây nhà mới cho tuổi già bớt khổ. Tiền đó là tiền con tự làm ra, không liên quan đến con trai mẹ. Nên mẹ đừng dạy cháu nội rình mò nữa, làm hỏng nhân cách thằng bé.”
Tôi nói xong, bấm tắt.
“Tút… tút…”
Căn nhà im phăng phắc.
Mẹ tôi khóc, nắm chặt tay tôi:
— “Con làm vậy… sau này sống sao với nhà chồng?”
Tôi mỉm cười, lần đầu tiên thấy lòng mình nhẹ đến thế:
— “Mẹ ơi, con nhịn đủ rồi. Khi người phụ nữ có tiền và có bản lĩnh, không ai dám coi thường nữa.”
Ngoài sân, nắng rơi vàng óng. Bát cơm quê mẹ, sau mười năm, ngọt đến tận tim gan.
Đàn bà không cần giàu sang rực rỡ. Chỉ cần đủ tiền để không phải cúi đầu, và đủ tỉnh táo để biết mình xứng đáng được tôn trọng.